Thầy Nhất Hạnh có một câu nói rất hay :
”Thấu hiểu nỗi đau của người khác là món quà to lớn nhất mà bạn có thể trao tặng họ. Thấu hiểu là tên gọi khác của yêu thương. Nếu bạn không thể thấu hiểu, thì bạn chẳng thể yêu thương.
Khi lần đầu đọc được những tin- nhắn- và -lịch -sử -cuộc -gọi -không- muốn- thấy trong điện thoại của anh, em thật sự shock. Chỉ có thể gọi là shock. Bốn tháng hai mươi ba ngày qua, em hoàn toàn không biết gì. Anh có cuộc sống riêng của mình. Mỗi tuần năm ngày, em hạnh phúc bên anh. Và mỗi tuần hai ngày, anh đều đặn chat video với người đàn bà khác giữa đêm khuya không có em bên cạnh. Bốn mươi sáu cuộc gọi qua lại cho đến khi em biết. Nhiều lời nhắn nhớ nhau và đòi hôn nhau, nhớ nhau thật nhiều, muốn hôn nhiều lần nhau, hôn thật nhiều nhau, cho đến khi em nhìn thấy, rõ ràng trước mắt em. Em điếng người, em bủn rủn, em đứng không vững, Chân tay em đâu rồi? Em đang bị gì thế này? Sao lại là em? Ai, cái gì đã chọn em là nạn nhân của trò chơi này? Có phải trò đùa? Anh chối ngọt khi em hỏi về những tin nhắn. Anh chối ngọt trong niềm tuyệt vọng níu kéo niềm tin trong em. Anh dối em bao nhiêu lần rồi? Anh dấu diếm em bao nhiêu điều rồi? Lòng tin em đặt trên cát bao nhiêu năm rồi?
Anh vẫn không nhận có những tin nhắn. Anh cũng không nhận là đã xóa các tin nhắn đó. Cho dù em đang giữ chứng tích. Hai ngày khủng khiếp trong cuộc đời em. Tận cùng sự thất vọng. Người mà em đã nghĩ rằng cả cuộc đời này mình sẽ thuộc về. Em chới với, và em hụt hẩng. Em cố gắng lần nữa. Và anh chịu xác nhận sau hai ngày em chờ đợi. Anh bảo nói không vì không muốn phiền toái (!). Niềm tin trong em vỡ vụn. Còn gì nữa không anh? Mình là gì của nhau? Em đã từng nghĩ cuộc đời mình tương đối êm đềm, hạnh phúc trong sự bình an. Mỗi ngày qua đi là mỗi ngày mình nên tạ ơn trên vì sự bình an đó. Anh đâu biết cứ mỗi chiều anh về trễ là mỗi phút tim em như treo ngoài phố. Anh làm sao biết được, em chưa bao giờ ngừng lo lắng khi anh đi nhậu chưa về. Anh làm sao biết được, bao nhiêu năm nay anh luôn vui vẽ hết mình với bạn trong sự đợi chờ và lo lắng mòn mỏi của em. Một cuộc gọi, một tin nhắn báo về trễ, anh chưa hề tự nguyện, trong khi em luôn nhắc về điều đó. Sao có thể vui trên sự lo lắng và chờ đợi của ngươi khác như vậy? Sao có thể? Sao thế? Vậy mà anh hào phóng với cô nàng ất ơ đó quá nhiều cuộc gọi, quá nhiều những tin nhắn ! Em không biết mình là gì của anh? Anh có nghĩ cho em? Anh có thấu hiểu cảm xúc của em trong khi đang trải qua những cuộc vui với bạn bè? Anh có nghĩ đến cảm giác của em, khi anh nhắn tin với cô bạn ất ơ đó? Anh có thử đặt mình vào trường hợp của em? Anh có nghĩ đến khả năng giữa những đêm khuya không chồng, em cầm điện thoại lên để chat video với một thằng đàn ông khác, nhắn rằng đang nhớ nó, muốn hôn nó nhiều lắm? Bằng hết sự tưởng tượng, em vẫn không nghĩ việc đó có thể xãy ra, trong cuộc hôn nhân của mình, cho dù nhân vật đó là chồng hay là vợ.. Cho dù là đùa, không lẽ không có tí ti nào nghĩ đến vợ mình sao? Sao không nghĩ đến em một mảy may? Sao không nghĩ trường hợp nếu vợ mình mà hành động như cô bạn ất ơ đó? Liệu lúc đó cảm xúc anh thế nào? Vui? Vợ mình cũng biết đùa? Sao lại có thể vui trên sự đổ vỡ được chứ? Sao lại được chứ? Rồi sao lại nói dối được chứ? Sao lại xóa? Sao lại dối rằng không có?
Bổng dưng muốn khóc. Không, thật sự là không dưng muốn khóc chứ! Khi em đọc được những điều không muốn thấy trong điện thoại của anh, em đau nhiều. Khi biết anh đang xóa đi những điều-không-muôn-em-biêt, em càng đau không tả . Giữa mình đã có một lá chắn. Giữa mình đã có một đổ vỡ niềm tin. Giữa mình đã có một sự riêng tư không muốn người kia xâm phạm. Giữa mình đã có một sự đề phòng. Giữa mình đã không còn là một cuộc sống chung đúng nghĩa.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
MUỐN NÓI, MUỐN LÀM, MUỐN HƯỞNG...ĐỪNG CHỜ ĐỢI!
Từ Facebook của Gs Mạc Van Trang : 22/05/19 MUỐN NÓI, MUỐN LÀM, MUỐN HƯỞNG...ĐỪNG CHỜ ĐỢI! Đó là ý của bài viết mà ông bạn Lê Thanh...
-
Từ Facebook của Gs Mạc Van Trang : 22/05/19 MUỐN NÓI, MUỐN LÀM, MUỐN HƯỞNG...ĐỪNG CHỜ ĐỢI! Đó là ý của bài viết mà ông bạn Lê Thanh...
-
Định mượn điện thoại nàng để tìm điện thoại mình, vô tình anh đọc được một đoạn hội thoại giữa vợ mình và một người bạn nam nào đó. Hai...
-
Thầy Nhất Hạnh có một câu nói rất hay : ” Thấu hiểu nỗi đau của người khác là món quà to lớn nhất mà bạn có thể trao tặng họ. Thấu hiểu là ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét