MUỐN NÓI, MUỐN LÀM, MUỐN HƯỞNG...ĐỪNG CHỜ ĐỢI!

Từ Facebook của Gs Mạc Van Trang: 22/05/19


MUỐN NÓI, MUỐN LÀM, MUỐN HƯỞNG...ĐỪNG CHỜ ĐỢI!


Đó là ý của bài viết mà ông bạn Lê Thanh Dũng vừa dịch, gửi cho tôi. Xin chia sẻ cùng các Bạn.

Đừng để dành những điều tốt đẹp cho ngày đặc biệt!

Lâm Bỉnh Văn, chủ tịch bệnh viện Thành Đạt chết vì ung thư, ở tuổi 61. Ông nói: Đừng để dành những điều tốt đẹp cho ngày đặc biệt!! Cuộc sống vốn rất mong manh, sống chết là do trời định, không cách gì chống lại được. Ngay cả Steve Jobs của Apple vẫn phải bó tay trước bệnh tật!


Nhiều năm trước, vợ người bạn cùng lớp của tôi vừa mới qua đời. Anh ấy nói với tôi: "Trong khi sắp xếp di vật của vợ, tôi thấy một chiếc khăn quàng bằng lụa. Chúng tôi đã mua nó ở một cửa hiệu danh tiếng khi đi du lịch New York."

Đó là một chiếc khăn đẹp, trang nhã, của một thương hiệu nổi tiếng, tấm nhãn in giá cao vẫn còn đính trên đó. Vợ anh chưa dám đụng đến. Cô ấy chờ đến một ngày đặc biệt để sử dụng. Kể đến đây, anh dừng lại và tôi cũng không nói gì. Lúc lâu sau, anh tiếp tục: "Đừng để dành những gì tốt đẹp cho những ngày đặc biệt. Mỗi ngày ta sống đều là ngày đặc biệt."

Về sau mỗi khi tôi nghĩ lại câu anh nói, tôi gác lại mọi việc, tìm một cuốn tiểu thuyết, mở nhạc, nằm trên sofa và nắm lấy chút thời gian của riêng mình. Tôi sẽ tận hưởng cảnh sắc của sông Đạm Thủy qua ô cửa sổ sát sàn. Tôi mặc kệ bụi bặm trên trên kính. Tôi sẽ đưa người nhà đi ăn ở ngoài. Cuộc sống nên là một trải nghiệm đáng trân trọng, không phải là chuỗi ngày để cho ta nhọc nhằn bước qua. Tôi đã chia sẻ cuộc trò chuyện này với một người phụ nữ.

Sau này, khi gặp nhau, cô ấy nói với tôi rằng bây giờ cô ấy không đặt đồ sứ đẹp vào tủ rượu như trước đây. Cô đã từng nghĩ rằng mình sẽ để dành cho một ngày đặc biệt sẽ đem ra dùng, rồi chả thấy ngày đó đến. Chữ "sẽ" và "một ngày nào đó" đã không còn trong từ điển của cô ấy nữa. Nếu có bất cứ điều gì đáng vui, đáng mừng thì cô ấy phải nghe thấy, nhìn thấy nó ngay bây giờ.

Chúng ta muốn gặp gỡ bạn cũ, nhưng hay nói "khi nào có dịp". Chúng ta muốn ôm lấy những đứa trẻ đã lớn, nhưng luôn chờ khi nào tiện. Chúng ta muốn viết thư cho bạn đời, bày tỏ tình cảm ấm áp hoặc muốn ai đó biết mình ngưỡng mộ, nhưng luôn tự nhủ rằng đi đâu mà vội. Thực ra, mỗi sáng khi thức dậy, ta nên tự nhủ rằng hôm nay là một ngày đặc biệt. Mỗi ngày, mỗi phút đều đáng quý

* Đừng làm việc dưới áp lực, tự làm mệt mình!

* Đừng quên rằng cơ thể là tất cả, không có sức khỏe thì không thể tận hưởng niềm vui của cuộc sống.

* Đừng nghĩ rằng người cứu mình là một bác sĩ, người cứu mình là chính mình. Dưỡng sinh quan trọng hơn cứu mạng.

* Đừng nghĩ rằng cho đi sẽ nhận lại. Chỉ khi nào không trông chờ đền đáp thì nhất định sẽ được đền đáp.

* Đừng coi nhẹ người có duyên với mình, Khi những gì hào nhoáng rơi xuống hết, ta sẽ hiểu thế nào là tri âm khó tìm. Hãy thuận theo tự nhiên mà làm mọi việc. Chậm rãi hưởng thụ cuộc sống bằng cách vui vẻ hưởng thụ từng ngày trong đời.
(Lê Thanh Dũng dịch 20-5- 2019)

Chuyện nhà ai - Viết tiếp Dị bản 1

Thầy Nhất Hạnh có một câu nói rất hay :
Thấu hiểu nỗi đau của người khác là món quà to lớn nhất mà bạn có thể trao tặng họ. Thấu hiểu là tên gọi khác của yêu thương. Nếu bạn không thể thấu hiểu, thì bạn chẳng thể yêu thương.


Khi lần đầu đọc được những tin- nhắn- và -lịch -sử -cuộc -gọi -không- muốn- thấy trong điện thoại của anh, em thật sự shock. Chỉ có thể gọi là shock. Bốn tháng hai mươi ba ngày qua, em hoàn toàn không biết gì. Anh có cuộc sống riêng của mình. Mỗi tuần năm ngày, em hạnh phúc bên anh. Và mỗi tuần hai ngày, anh đều đặn chat video với người đàn bà khác giữa đêm khuya không có em bên cạnh. Bốn mươi sáu cuộc gọi qua lại cho đến khi em biết. Nhiều lời nhắn nhớ nhau và đòi hôn nhau, nhớ nhau thật nhiều, muốn hôn nhiều lần nhau, hôn thật nhiều nhau, cho đến khi em nhìn thấy, rõ ràng trước mắt em. Em điếng người, em bủn rủn, em đứng không vững, Chân tay em đâu rồi? Em đang bị gì thế này? Sao lại là em? Ai, cái gì đã chọn em là nạn nhân của trò chơi này? Có phải trò đùa? Anh chối ngọt khi em hỏi về những tin nhắn. Anh chối ngọt trong niềm tuyệt vọng níu kéo niềm tin trong em. Anh dối em bao nhiêu lần rồi? Anh dấu diếm em bao nhiêu điều rồi? Lòng tin em đặt trên cát bao nhiêu năm rồi? 

Anh vẫn không nhận có những tin nhắn. Anh cũng không nhận là đã xóa các tin nhắn đó. Cho dù em đang giữ chứng tích. Hai ngày khủng khiếp trong cuộc đời em. Tận cùng sự thất vọng. Người mà em đã nghĩ rằng cả cuộc đời này mình sẽ thuộc về. Em chới với, và em hụt hẩng. Em cố gắng lần nữa. Và anh chịu xác nhận sau hai ngày em chờ đợi. Anh bảo nói không  vì không muốn phiền toái (!). Niềm tin trong em vỡ vụn. Còn gì nữa không anh? Mình là gì của nhau? Em đã từng nghĩ cuộc đời mình tương đối êm đềm, hạnh phúc trong sự bình an. Mỗi ngày qua đi là mỗi ngày mình nên tạ ơn trên vì sự bình an đó. Anh đâu biết cứ mỗi chiều anh về trễ là mỗi phút tim em như treo ngoài phố. Anh làm sao biết được, em chưa bao giờ ngừng lo lắng khi anh đi nhậu chưa về. Anh làm sao biết được, bao nhiêu năm nay anh luôn vui vẽ hết mình với bạn trong sự đợi chờ và lo lắng mòn mỏi của em. Một cuộc gọi, một tin nhắn báo về trễ, anh chưa hề tự nguyện, trong khi em luôn nhắc về điều đó. Sao có thể vui trên sự lo lắng và chờ đợi của ngươi khác như vậy? Sao có thể? Sao thế? Vậy mà anh hào phóng với cô nàng ất ơ đó quá nhiều cuộc gọi, quá nhiều những tin nhắn ! Em không biết mình là gì của anh? Anh có nghĩ cho em? Anh có thấu hiểu cảm xúc của em trong khi đang trải qua những cuộc vui với bạn bè? Anh có nghĩ đến cảm giác của em, khi anh nhắn tin với cô bạn ất ơ đó? Anh có thử đặt mình vào trường hợp của em? Anh có nghĩ đến khả năng giữa những đêm khuya không chồng, em cầm điện thoại lên để chat video với một thằng đàn ông khác, nhắn rằng đang nhớ nó, muốn hôn nó nhiều lắm? Bằng hết sự tưởng tượng, em vẫn không nghĩ việc đó có thể xãy ra, trong cuộc hôn nhân của mình, cho dù nhân vật đó là chồng hay là vợ.. Cho dù là đùa, không lẽ không có tí ti nào nghĩ đến vợ mình sao? Sao không nghĩ đến em một mảy may? Sao không nghĩ trường hợp nếu vợ mình mà hành động như cô bạn ất ơ đó? Liệu lúc đó cảm xúc anh thế nào? Vui? Vợ mình cũng biết đùa? Sao lại có thể vui trên sự đổ vỡ được chứ? Sao lại được chứ? Rồi sao lại nói dối được chứ? Sao lại xóa? Sao lại dối rằng không có? 

Bổng dưng muốn khóc. Không, thật sự là không dưng muốn khóc chứ! Khi em đọc được những điều không muốn thấy trong điện thoại của anh, em đau nhiều. Khi biết anh đang xóa đi những điều-không-muôn-em-biêt, em càng đau không tả . Giữa mình đã có một lá chắn. Giữa mình đã có một đổ vỡ niềm tin. Giữa mình đã có một sự riêng tư không muốn người kia xâm phạm. Giữa mình đã có một sự đề phòng. Giữa mình đã không còn là một cuộc sống chung đúng nghĩa. 

Chuyện nhà ai



Định mượn điện thoại nàng để tìm điện thoại mình, vô tình anh đọc được một đoạn hội thoại giữa vợ mình và một người bạn nam nào đó. Hai bên nhớ nhau, nhớ nhiều nhau, muốn hôn nhau, hôn nhiều lần nhau. Những câu trả lời của nàng làm anh nóng mặt. Chắc họ đùa. ừ, họ đùa. Nhưng anh không thích kiểu đùa ấy. Chắc họ cảm thấy vui khi đùa như vậy. Ừ, họ đùa thôi. Vui mà! Tò mò, lục tiếp, anh thấy họ chat video đều mỗi cuối tuần, trưa có, khuya trước giờ ngủ có. Anh giật mình. Cuối tuần là lúc anh bận, không ngủ nhà, nàng chỉ có một mình. Hai ngày mỗi tuần, không có anh , và nàng có niềm vui riêng. Anh khờ khạo nhận ra năm ngày mỗi tuần hạnh phúc bên vợ vừa qua của mình. Anh có nên nói chuyện với nàng? Anh không quan tâm thằng ất ơ đó, chưa đến lúc. Anh quan tâm đến nàng, đến cuộc gọi video đêm khuya không chồng ở cạnh, đến câu trả lời nàng muốn hôn người không phải anh nhiều lần, nhiệt tình (hôn hai bên luôn! – nguyên văn của nàng). Nói? Không nói? Bình tĩnh! Anh quyết định hỏi. Họ đùa thôi mà! Họ đùa mỗi cuối tuần không anh! Quyết định chớp nhoáng, anh hỏi thẳng nàng về tin nhắn anh mới đọc được. Nàng bảo không có. Không có tin nhắn nào hết. Nàng đưa điện thoại cho anh kiểm tra. Không có cuộc hội thoại nào. – Em mới xóa à? –Không! –Em nói thật đi, em có xóa? Không xóa, cũng không có tin nhắn nào hết! – Anh mới đọc thấy, anh muốn em xác nhận. – Không, không có tin nhắn nào hết, không có xóa gì luôn. Nhìn mặt anh và nói, em xác nhận lần nữa, có hay không? – Không.
Anh không đủ ngôn từ để diễn tả cảm giác mình lúc đó. VỢ anh đó. MẸ của con anh đó. Người mà mấy chục năm nay anh gửi trọn lòng tin. Người mà số phận có khi lại xếp cho anh đi cùng vài chục năm nữa. Anh đóng vai cừu non này bao nhiêu lần rồi. Nàng nói dối anh không ngượng bao nhiêu lần rồi? Anh là gì của nàng? Bạn đời? Bạn cùng nhà? Bạn cùng giường? Hay chỉ là …. ? Anh không muốn nghĩ tiếp. Không nghĩ cũng không được. Anh nghĩ nhiều. Nhiều, nhiều lắm …… Anh cảm nhận sâu sắc, tuy một mà hai… Anh chua chát cho mình, anh đã từng tin tuyệt đối. Chắc cũng nhiều lần nàng nói dối ngọt ngào không ngượng như thế này rồi, tại anh ngây thơ, tại anh cả tin thôi...  Để giờ thất vọng. Giờ nội dung tin nhắn đã đọc,với anh không còn quan trọng nữa. chỉ thấy rằng anh từng nghĩ cả thể xác này, cả cuộc đời này, anh sẽ gắn bó với nàng, người đang lừa dối anh không ngại miệng. Anh nghĩ về những ngày qua, anh nghĩ về những ngày tới. Đời anh, do anh quyết định. Con anh không tự chọn cha, nó cũng không thể tự chọn mẹ. Liệu quyết định của anh có thể ảnh hưởng gì đến cuộc đời của con anh? Không gì khổ sở bằng mất lòng tin. Anh nhìn nàng. Và anh còn sẽ nhìn nàng chắc không ít lần nữa. . VỢ anh đó. MẸ của con anh đó. Anh rùng mình. Anh nghe tim mình thắt lại..
Lòng tin tựa mẩu giấy màu,
Lỡ vo, lại mở, có nhàu, có nhăn?
Buồn ơi như một tảng băng,
Phần trên người thấy, ta mang phần chìm
P/S: Đoạn cuối câu chuyện, mời độc giả viết tiếp. Ai thấy mình trong đó? Bạn có lỡ khi nào đóng phải một vai trong câu chuyện giống như thế này? Vai nào? Anh? Nàng? Thằng bạn ất ơ của nhân vật nàng?
Một phiên bản khác
Ta đổi tuyến nhân vật, Hãy đổi ANH là TÔI, và NÀNG là CHÀNG. Tôi trong vai người vợ, phát hiện chuyện không muốn thấy trong điện thoại của chồng. Câu chuyện giống như trên. Hai vợ chồng đã nói chuyện, dù rất khó khăn,để giải tỏa, với mong muốn hàn gắn. Cả hai  cùng cố quên câu chuyện không hay đó, hướng về tương lai. Tôi hy vọng thành ý của chàng. Một hôm, sau đó chưa đầy ba tháng, chàng có gặp lại “cô nàng ất ơ” đó, đi ăn trưa cùng. Về nhà, vợ hỏi ăn trưa với ai vậy anh, chàng trả lời tiếp khách, đoàn công tác gì gì đó...
Tôi muốn mình VÔ TRI, VÔ GIÁC, VÔ CẢM.
Hết dị bản 1.



MUỐN NÓI, MUỐN LÀM, MUỐN HƯỞNG...ĐỪNG CHỜ ĐỢI!

Từ Facebook của Gs  Mạc Van Trang : 22/05/19 MUỐN NÓI, MUỐN LÀM, MUỐN HƯỞNG...ĐỪNG CHỜ ĐỢI! Đó là ý của bài viết mà ông bạn Lê Thanh...